Tin tụt số 89 sẽ cùng các Smartors giao lưu với một nhân vật quá quen thuộc nhưng lại rất cách xa của Smart – Mr. Long Vũ. Anh đã mất hút ở đất nước xứ cờ hoa không biết bao tháng ngày, anh em ở nhà mòn mỏi chờ mong.

Tình trạng hiện tại của anh thế nào? Đang béo tốt hay đã héo úa ở bên Mẽo rồi? Hãy cùng Tin Tụt kết nối với anh Long nhé!

PROFILE HOT BOI

  • Sở thích: cafe vỉa hè, lên phố ăn uống với bạn bè, đi xem fim, du lịch, bóng bàn, bi lắc, khám phá ẩm thực
  • Điều sợ nhất: Suỵt. nói lô hết 😀
  • Phương châm sống: When in doubt, travel. Stop being afraid of what could go wrong, start being excited of what could go right.

Chào anh Long, nghe nói anh đi Mỹ nhiều đến mức mọi người bảo là “bay như chim” đúng không ạ?

Đây là lần thứ 4 mình đến Mỹ và chắc cũng là lần lâu nhất (khoảng 6-7 tuần). Thường xuyên phải xa nhà thì cũng chưa phải nhưng đi không phải 5-7 ngày mà là 5-7 tuần thì cũng nhớ “quê nhà”. Thèm về đi ăn uống tụ họp vs anh em bạn bè thật. Thỉnh thoảng cũng buồn khi lỡ mất sinh nhật ai đó mình rất thân chẳng hạn.

Anh có thể cập nhật chút tình hình của mình hiện tại để đồng đội ở nhà nắm được không ạ?

Nhà ở: Mình thực ra không phải người kén chọn hay có yêu cầu quá cao nên phần lớn cảm thấy nơi ở ổn, ở được (thường là khách sạn bình dân 2-3 sao, or nhiều khi là Airbnb gần sân bay or gần văn phòng khách hàng, hội nghị). Dù vậy có những lúc mắt mũi lờ mờ book nhầm phải chỗ ở quá tệ, phòng ốc bé như lỗ mũi, nhà vệ sinh cám giác không vệ sinh mà công việc nhiều thì cũng hơi căng.

Ăn uống: Mình nghĩ ok do mình cũng thích nghi được nhanh. Có những lúc bận hoặc mới đến một thành phố thì ăn uống cũng khó, nhiều lúc fast food cả tuần cho nhanh còn làm việc, vài tuần như thế là bụng phệ ra, ngấy và ngán. Nhưng cũng có lúc xả láng, nhất là cuối tuần, tìm quán sushi, ramen or đồ hàn or mấy món địa phương nổi nổi ăn cũng phê. Mình thì thích đi khám phá nên nhiều lúc đi ăn đồ Trung Đông đồ thái xong đau bụng nốc nửa lọ berberin là chuyện bình thường (cười).

Về giờ giấc làm việc thì thế nào nhỉ?

Cái này thì hơi mệt mặc dù cũng đỡ hơn rồi. Mấy tuần đi sự kiện là mấy tuần phê nhất. Tuần ở Vegas, 2 anh em ngày nào cũng 4h sáng dậy làm việc sinh hoạt được một lúc. 7h nhấc mông đi sự kiện đến tối về sập luôn. Không có thời gian tử tế ngồi làm việc mà chỉ có 1-2 tiếng check email trả lời mấy việc gấp gáp nhất. Thỉnh thoảng miss tín nhắn, email của anh em bạn bè người thân kể cũng hơi lỗi nhưng không làm gì được, giờ thì lệch ở nhà 180 độ. Nói vậy chứ chắc mấy tuần đấy là vui nhất, vội vàng, nhiều lỗi nhưng cũng gặt hái nhiều.

Giờ thì giờ giấc thoải mái hơn nhưng vẫn phải sống giữa 2 timezone, sáng đến chiều làm việc với khách hàng, tối và cuối tuần làm việc với anh em ở nhà để đảm bảo hôm sau có tư liệu trao đổi tiếp với khách.

Mình cũng có mấy người bạn ở đây. Mỗi lần gặp thì vui lắm, đi ăn uống, party đủ trò nhưng thường thì không gặp được vì Mỹ rộng quá. Giờ phần lớn thời gian mình ở Charleston nên hay gặp John Swanson, bác giám đốc Sales của Smart ở Mỹ với mấy cậu con trai ổng. Thỉnh thoảng ông rủ qua ăn tối, dự Birthday Party và Halloween.

Anh có gặp khó khăn gì khi onsite tại Mỹ không? 

Tiếng anh Mỹ của mình hơi ngọng thật nhưng cũng đủ dùng, đủ hiểu nên cũng không khó khăn lắm. Ăn uống thích nghi cũng nhanh nên cũng không quá khó. Chi phí ở Mỹ thì chắn chắn là đắt đỏ rồi chưa kể mình cũng không thân thuộc địa phương nên cũng không tránh khỏi “ngu phí”. Dù vậy, mình cũng tự điều tiết được và sống ổn (người Việt Nam cần cù chịu khó mà). Quan trọng là làm sao kiếm triệu đô ăn tiêu cho thoải mái. Mình hy vọng xây dựng được văn phòng mạnh ở đây để tài chính ngân sách độc lập hơn.

Những khác biệt nào của Mỹ với Việt Nam mà anh ấn tượng nhất?

Thời tiết bớt khắc nghiệt hơn Hà Nội nhưng cũng có những nơi phía bắc lạnh sun (cười). Người ở đây bề ngoài rất nice (trừ mấy ông ất ơ), văn hoá chào hỏi cám ơn xin lỗi rất khiến người khác cảm thấy dễ gần và rất ý thức. Tuy nhiên bên trong mình cảm thấy ít nhiều có phân biệt màu da.

Anh hãy chia sẻ một kỷ niệm đáng nhớ trong những ngày làm việc tại Mỹ?

Đợt đi cùng sếp, hạ cánh xuống một sân bay ở San Francisco. Anh sếp gọi xe bus của khách sạn đến đón. Trời lạnh, gió lùa đứng ngoài trời gần tiếng rưỡi xong mãi không thấy xe đâu, hò hét chửi bới khách sạn rồi chợt nhận ra, anh sếp vui tính gọi xe đến 1 sân bay khác gần đó (khóc mếu) #Blondemoment

Nếu được nhắn nhủ 1 điều tới đồng nghiệp đang ở Việt Nam, anh sẽ nhắn nhủ điều gì?

Một điều thì chắc là: Anh em đừng quên mình (cười)

Nói vậy thôi, mình có niềm tin lớn đối với thị trường này và những gì mình đang làm không thua kém những gì các bạn hàng đối tác nên mình cũng hy vọng anh em thấy được tầm quan trọng của công việc mình đang làm và phấn đấu phát triển lên tầm khu vực và thế giới.

Cảm ơn anh vì những chia sẻ vừa rồi. Chắc chắn anh em ở nhà sẽ không bao giờ quên anh (hoặc nếu có thì chỉ trong một vài giây ngắn ngủi thôi). Chúc anh công tác tốt và sớm về đoàn tụ với anh em.